Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Phò Đồ sơn





Toàn cảnh Đồ, xưởng Phò đất Việt. Hình on net.


Phò, theo Thiếu tá biết, việt nhất Đồ sơn. Đồ lắm phò, mát, an ninh (an toàn từ lề phải).

Phò đồ, nuôi chung nhà nghỉ hoặc riêng, tại các tạp hóa, hàng ăn, doanh nghiệp mi ni restaurant cháo -miến- phở. Mỗi nhà nuôi 2 - 5 Phò, hiếm đến 7 Phò,  lý do ở dưới: động.

Giá update năm thứ 12 của thế kỷ mới cũng giống như năm thứ 11: 250 K trên phụt. Qua đêm, Phò đồ giá 700K kể cả tiền phòng. Thiếu tá đang nói Phò phổ thông, là loại mà ngày thường đạp xe như bướm lượn ruộng khoai.

Ngày thường? Còn không thường? Thằng nào hỏi vậy Thiếu tá ngạc nhiên. Là ngày đặc biệt chứ đéo gì: Quốc khánh, khởi nghĩa, giỗ tổ, chiến thắng, giỗ cụ...Tức ngày không Phò. Ngà các lực lượng mần chính quyền từ lề phải ra sức lập thành tích. Phò đồ, giới kinh doanh âm hộ Đồ kêu bằng: Ngày động.

Phải ngày động. Bất kể Phò ngoài đường, không biết khách chơi chưa, hành kinh không, mới - cũ, bôn bốt túi -không...đều lên xe về đồn tốt. Ở đây, Phò gọi chủ hàng  lên chuộc.  Giá phổ thông để bảo-lãnh-tại-ngoại-hầu-phiên-tòa-không-bao-giờ- mở là 1K, tiền mẽo. Năm nay, các lề  phải được giao 5bi cụ cho một năm tiền bắt Phò. Phải bắt đủ.

Thu 250 ngàn cụ, nạp 1 ngàn Mẽo, Phò đồ lao động tợn. Trừ ba ngày hành kinh đéo theo ước muôn của cả lề trái lẫn phải. Phò đồ mần 27 days trên tháng. Tất nhiên, trừ về quê sáu tháng một lần. Mỗi ngày, Phò đồ cho tẩn từ 1-20 thụt, tùy lượng khách.  Game đút thụt với Phò đồ hay hầu hết Phò cũng là một công việc không cần cố gắng. Gan dạ và hy sinh là đức hầu hết đàn bà lừa mà, Thiếu tá sai?

Tình cảm? Hầu hết lừa đi tỉn phò với một tính toán: bỏ ít địt nhiều. Phò đồ cũng thế. Nhưng cũng có cá biệt,: Phò mới,  khách dịu dàng kính trọng như Thiếu tá, sẽ có tình cảm. Thứ tình cảm trong sáng, thoát ra từ háng, nên không còn vấy mùi tinh, mùi bướm.

Lại chiện thu nhập. Nhà nghỉ nuôi hàng, ăn tất;  gọi Phò nhà khác, chia tỉ lệ: 120K cho lò tẩn, 130K cho chủ nuôi. Chủ nuôi thâu tất thâu tất, ghi sổ, cuối tháng tính sổ với Phò. Trừ tiền ăn, uống, giặt, ỉa, ngủ, bao, linh tinh lang tang, sẽ trả lương cho Phò. Tháng nào các em dính lễ thì lương coi như là cứt nát. Bù lại, các em được an toàn (chẳng phải nhu cầu mà 90% dân việt đang thiếu?) được nuôi ăn như con cái trong nhà và được tiếp đón bố mẹ như một nhân viên phục vụ hàng ăn đạo đức sáng ngời.

Sao Phò đồ tồn tại ngang nhiên như niềm tin lịch sử, sống động như ngọn đuốc lao kho xăng, lẳng lặng như chiện lề trái trên báo chí?

Tháng, Phò đồ đóng thuế thân từ 500K đến 1.5M cụ cho ai,  các nhà nghỉ hay khách sạn đóng gạch 7 – eleven ở đây thuộc sở hữu của ai? Hỏi đã là giả nhời.

Hay phải kể ra, không ai nhổ nước bọt vào bát mình đang hoặc sẽ ăn: bọn nhà báo cũng thế. Thiếu tá không loại trừ.

Thiếu tá cũng không hoài nghi thêm nữa, vì đêm nay, Thiếu tá đã, đang và sẽ cưỡi Phò đồ.



Hàng Đồ thường đi xe đạp dọc đường Đồ, nhưng không phải bò lạc mà đều có chủ, giống như sale phải đi tìm khách hàng thôi. Ảnh on net.










Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012

Nhanh


Photo on net 


Sáng đi làm, đi trong dòng người bất tận của thành phố, anh nhìn cái gì? Anh bàng hoàng nhận ra là anh đã không thấy gì nhiều, chỉ là con đường đi làm, nhàm chán, đơn điệu cần phải vượt qua. 

Chắc chắn, anh không thấy: bà bán hủ tiếu đang trò chuyện với cô bán bánh mì giờ vắng khách, một bà sồn sồn đang cười duyên với ông xe ôm sù xì đứng ngó theo bóng bà ta qua đường. Hai cô sinh viên trường kinh tế trò chuyện tựa hàng rào, cô áo trắng vô tình gạt đổ ly café và cô thứ hai nhăn  mặt cười, mấy anh trung niên đợi việc ở đầu đường đang ngồi chia nhau điếu thuốc, bà hàng buôn vải mở cửa muộn vừa ngáp vừa trò chuyện với cô bán thuốc lá trước cửa. Mấy ông già hưu trí quây quanh một bàn cờ tướng với hai ông mặt đỏ gay ngồi ở giữa, và café, café mọi góc phố, khắp lề đường. Nắng sáng làm bừng lên khuôn mặt cô thiếu nữ hóng nắng sau lớp kính trong suốt ở tiệm cafe, hai cô đồng nát với màu áo cháo lòng đặc trưng đang cân mớ sắt vụn từ một cửa hàng mới đóng cửa, chính là cửa hàng hủ tiếu mới cách đây bốn tháng rầm rộ khai trương, mấy anh chở hàng chất những thùng carton sữa True milk lên xe và chuẩn bị đi bán hàng, hai bé con bán vé số đang gạ một ông bơm xe....


Theo dòng người trên đường, có bao giờ anh nhìn thấy cuộc sống đang chảy bên lề đường? Ít lắm, cơ hội để anh có thể ngắm cuộc sống ngoài dòng xe chạy, vì sợ bị cảnh sát thổi còi, xe sau húc vào anh, anh  húc vào xe trước.

Nhưng tất cả những khó khăn ấy chỉ là vì anh, không bao giờ đi chậm được, đường xe là con đường mau chóng giục người ta tới điểm đích muốn đến. Quên hết mọi cảnh vật đang diễn ra bên lề đường, quên khung cảnh chứa con đường, quên cả chính mình, để chỉ nhớ đến tốc độ, hoặc hãn hữu hơn, dòng người - xe đang cuốn đi cùng mình. Tốc độ sinh ra để cho cuộc sống chạy nhanh hơn, vội vã hơn, và mất mình nhanh hơn.

Tốc độ là thành tố mang ít tính cá thể nhất, anh còn đi xa hơn tới mức cực đoan, tất cả những thành tố mang tính so sánh đều diệt trừ cá tính. Tốc độ được định vị bởi đích đến, điểm chung để hiểu và công nhận nó. Tốc độ cuốn hút con người vào một cuộc chạy đua chung, nơi đó cá tính phải được loại trừ để nhường chỗ cho sự so sánh thành tích. Không có tốc độ đứng một mình, con người giao phó mình cho tốc độ là con người sẽ bị tước đoạt tính cá thể.

Hay anh phải nghĩ ngược lại, con người muốn quên phắt cá tính của mình đi, nên họ giao phó mình cho tốc độ. Cho con đường, cho đích đến?






Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Tên tển


Như đã hứa ở nhà tên Núi, Thiếu tá biên tham luộn nầy, để hầu những người baenj vẫn đi cùng Thiếu tá bấy lâu. 

Tên tển, bạn thân Thiếu tá, ngoài 40, buôn hàng biên giới từ thò lò mũi xanh. Hồi hổi, tển buôn Tệ, bọc bao câu su, nhét vào lỗ đít qua lại biên giới, như đi nhà xí công cộng.

Bốn sọi lẻ, hai đời vợ đéo con, tên tển vẫn cuỗm được một em bé Cao bằng nõn nà, 19.

Tuần trước, tên tển gọi Thiếu tá: Mầy ơi, anh sắp chết! Thiếu tá phi nhà tển. Tên tển chỉ bãi nước dớt dãi trên nền nhà pha lẫn máu thều thào: Anh lao mẹ. Khổ, mỗi ngày ba gói rưỡi 3 số thì không lao có phí 3 số.

Anh sao?

Địt mẹ mầy, sắp chết còn sao? Hụ hụ hụ khạc khạc khạc hụ hụ hụ hụ

Tển ho máu mười lăm phút liền. Thiếu tá tự thuở biết nghịch chim, chưa thấy thằng nào ho ra máu dính cả sợi thuốc như tển. May, vợ tển đi chợ, không thấy.

Thiếu tá dẫn tển đi phổi E, bác sĩ lắc đầu quầy quậy: Rỗ như đài sen moi hết hột thế này thì chỉ có phiếu.

Địt mẹ bọn lang sĩ, còn văn với cả chương lúc này.

Tên tển dàn dụa: Tiền đéo tiếc, nhà cũng đéo, tiếc con vện. Nửa năm nằm không,  anh đéo lên được.

Ngại đéo chịu, chẳng nhẽ đề nghị tển cho mình.

Thấy Thiếu tá ngẩn người,  tển nghé tai:  Mày hộ anh một lần, anh xem cho thỏa.

Địt mẹ anh, nói thế…

Thế chứ thế đéo nào, mày thân anh nhất, của ngon không mày.cho thằng khác xời?

Địt mẹ anh… cứ thế đôi qua đôi lại cuối cùng bằng dãi dớt đỏ lòm và những cơn ho xào xạc, tên tển cũng làm Thiếu tá xiêu lòng.

Cách tên tển bầy là lắp camera.

Sáng 5 giờ, tên tển bẩu đi Lầu cai thăm chiến hữu, bỏ kích dục vào cốc cam vắt 100% cam đưa cho con vện uống lúc 9 giờ, như thường.

Tên tển dặn con vện có Thiếu tá đến canh điện thoại viễn liên. Thiếu tá sướng mà vẫn run như rẽ như rẽ, ngả ngớn trên divant xem ti vi với người đẹp. Thuốc ngấm, con cỏn xích lại gần. Thôi thì trắng nõn nà, thơm ngầy ngậy. Thiếu tá đầu run, sau, quên mẹ camera ở đâu, sờ tí, nắn tí, vuốt tí, dãi dớt đầy mồm thối.

Con cỏn thiếu lâu ngày, nhào vào cắn xé, Thiếu tá chưa định thần  đã thấy hai bầu vú trắng nõn áp mẹ miệng, dãi dớt đâu tuôn ào ào, thôi thì bú, mút, vuốt vuốt, xoa xoa, móc móc…. Phập phập phập, cuống cuồng, phạch phạch phạch… trả thù cho chiến hữu hăng say lạ, chặp bã trầu, Thiếu tá cong hết cỡ lưng, cỏn ưỡn hết cỡ bụng, cú dập cuối như hút hết mẹ hồn, Thiếu tá lả lịm đi.

Khụ khụ khụ hác hác hác, tràng ho bị nén từ lâu xổ ra ồn ào. Con cỏn cuống cuồng vơ quần lót chạy. Thiếu tá tỉnh vội, chạy phòng bên. Tên tển đã gục mẹ vào bãi máu bên bàn, phì phò hắt ra. Màn hình máy tính còn chiếu hình chiếc divant nhàu nát cùng quần áo hồng hồng của con cỏn, quần áo xanh xanh của Thiếu tá.

Ờ, năm đó Thiếu tá nhõn 23.

Chú giải:

Thiếu tá - là Thiếu tá chứ còn đéo ai vào đây?
Tên tển - bạn gần của Thiếu tá.
Tệ : Nhân dân Tệ - Phải gọi là đồng Nguyên, vì tiền của Nhân dân đéo đâu?
Phổi E: là viện chữa phổi, mới lại cả gan tim mật cật, ở nội.
Phiếu: Là đi Văn điển xông khô một lần cho mãi mãi.
Baenj: đã giải thích bên nhà tên Núi.


Nội dịch vụ kém

Thiếu tá, như đã hứa ở blog của con nào trên mul này là sẽ viết một tham luộn về dịch vụ của (Hà) nội kém, để giải thích theo hướng khác, đào sâu hơn cái suy nghĩ đua ngoa chanh chua mà lười nghĩ của bạn Hoàng lê- một trong những người viết tản văn mà Thiếu tá thích đọc. Nó đây: 

Người ở nội lâu ngày không nhận ra, vì  ở đâu cũng “ như nhau cả”, nhưng khi đã bước chân ra ngoài, đặc biệt là vượt qua vĩ tuyến 17 vào B thì lập tức quay lại chửi nội : “dịch vụ kém”, mười mồm như một, bất kể mồm toàn răng sâu hay móm hay còn nguyên sáng bóng. Tại sao vậy?

Có một vài ý nghĩa ở câu chê : “Nội dịch vụ kém”, là hàng hóa kém chất lượng, là thái độ phục vụ kém, là chế độ hậu mãi tệ… nhưng chung quy đều không mang lại sự hài lòng cho các thượng đế. Các thượng đế cần được nâng niu, chiều chuộng. Thế nhưng ở đây, xứ nôi, các thượng đế cứ như là ăn xin: Nhẹ thì tính tiền cắt cổ, bạn cự lại thì lên gân lên cơ rồi hỏi: “Thế ý chú thế nào?”, nặng thì“đi ngay”, “biến” “xéo”…, đến nỗi phở chửi, cơm chửi, cháo chửi…thành đặc sản.

Đừng quên khái niệm Thương đế là một khái niệm thần học. Thượng đế là đấng cao cả, có quyền điều khiển mọi việc trong vũ trụ trong đó có cả hành vi và số phận của con người. Ví khách hàng với Thượng đế là đề cao quyền quyết định của khách hàng.
 Nhưng nếu Thượng đế thật có quyền điều khiển vũ trụ vì ngày là siêu nhiên thì các thượng đế trần gian chỉ có duy nhất trong tay thế lực của đồng tiền. Đồng tiền có thể sai khiến mọi con người trong mọi xứ nhưng trừ nội. Bởi vì ở đây đã có thời là Thiên đàng, nơi mọi người có quyền như nhau, không ai được quyền sai khiến người khác, cái thời Thiên đàng ấy, khi mà các nông dân chân đất mắt toét kéo địa chủ như kéo chó ra giữa sân đình, ở quê. Và các công nhân là tương lai của nhân loại chửi thằng nhà buôn lắm của như hát hay, cái thời ấy ai cũng là Thượng đế, cũng như Thượng đế đã chết.
Thời Thiên đàng bây giờ đã chết, nhưng cũng giống như dân nhà Thanh không thèm thờ vua Nguyên bên tàu, như dân việt kiều hải ngoại không xem chính quyền hiện tại là chính đáng. Dân nội, vẫn đối xử và chấp nhận được đối xử, như đang sống trong thời Thiên đàng. Văn hóa cũng có quán tính của nó, đó là thói quen.
Trong đời, nếu bạn không có quan hệ thân thiết để mà bắt người khác phục vụ thì bạn chỉ có hai thứ khiến người khác phụ vụ mình: là  tiền và quyền. 


Nghe thảng qua thì có vẻ dân nội không cần tiền và cũng chẳng sợ quyền. Bạn có tiền vào cũng phải nghển cổ lên mà đợi và có khi bị chửi xéo vì đòi nọ đòi kia. Việc chỉ có lọ mắm cái tăm mà bạn có nguy cơ thành kẻ phá của: “rách việc”. Bạn có quyền thì càng tệ  hơn, hàng cơm hàng phở sợ nhân viên cục thực phẩm chứ sợ gì thứ trưởng bộ thông tin?  Thứ trưởng bộ thông tin không có thẻ công an đeo trên ngực nên càng yếu thế hơn, không lẽ bạn chường huân huy chương cùng quyết định bổ nhiệm có chữ ký của thủ tướng? Vậy là vẫn phải ăn cháo đuổi mà quên mình là thượng đế, bực bội ngồi gặm thìa chờ nhân viên bưng bê mà quên mình vẫn được phục vụ như vua khi ra nước ngoài, và ngán ngẩm vì danh làm thứ trưởng mà không bằng thằng công an khu vực.



Nhưng bảo rằng các công dân nội còn mơ màng quyền bình đẳng giữa thượng đế và kẻ phục vụ mà tạo nên một thứ : “Dịch vụ  kém” thì có đúng mà chưa đủ. Họ, tuy có mơ màng ngủ mộng thì vẫn phải phục vụ bạn cơ mà. Thế thì tại sao, bạn lại phải ngán ngẩm lắc đầu và gục mặt chấp nhận. Cũng vì một phần, nếu không nói một phần lớn là tại bạn.


Ồ, ngạc nhiên thật. Nhưng đúng đấy. Dân nội có thói quen coi những người phục vụ là thấp kém. Thì đúng là vậy rồi còn gì. Lương của họ chỉ đủ cho bạn uống vào nôn ra hai  ba bữa, còn tiền thưởng tết của họ thì không bằng nửa chai rượu ngoại màu nâu nâu vàng vàng mà bạn biếu sếp tết đến cũng chỉ để ông ta và các chiến hữu uống vào nôn ra một bữa. Vị trí của họ là ở đâu trên tháp giai tầng xã hội mà bạn đã học qua, nếu không phải dưới cùng thì cũng là dưới bạn, họ ăn mặc như con ở nhà bạn, ít nhất là trước khi con ở được huấn luyện cho quen thói thị thành và mặc váy khi lau nhà trước mặt bạn. Thế thì trong thâm tâm bạn đã coi họ là thấp kém, là người sinh ra để phục vụ, và bạn thì là người cho họ cuộc sống.

Vậy là họ đối xử với bạn, khi bạn cần họ, như là một sự trả thù cho thói "phân biệt giai cấp" và khinh khi người nghèo. Ai chả muốn có quyền ảnh hưởng tới người khác, và tận dụng ngay khi có cơ hội, điều này ở nội còn sát sạt hơn, ở đâu cứ có hai người là có một người khoa gươm “chém gió”, “nổ”…


Ở cửa hàng của họ cũng thế, bạn là nạn nhân của một quan niệm xã hội, coi người phục vụ là nô tì. Nếu bạn nhìn xa hơn, qua ví tuyến 17, thì bạn sẽ thấy ngược lại, người phục vụ không gắn mình với các thượng đế bằng bất cứ quan hệ gì ngoài quan hệ tiền – hàng. Họ, sau khi bưng bê cho bạn, sẽ mặc một cái áo khác và sẵn sàng bước vào quán nhậu hoặc vũ trường để ăn chơi nhảy múa như bạn. Phải chăng, khi gắn mình với người phục vụ nên bạn không thể tách bạch được giữa xin cho và phục vụ. Đây là ví dụ:



Khi bước vào cửa hàng ở nội , bạn sẽ lễ phép:  “Cho anh/ chị xin thêm tí nước mắm”, “Cho xin hai đĩa lòng”… Ơ hay nhỉ, thượng đế mà phải hạ mình xin xỏ vậy sao. Trách gì thân phận bạn bị biến thành kẻ ăn xin. Danh đã chính và ngôn đã thuận chưa, các “thượng đế (cố ý) đóng giả ăn mày?”.


Còn các “nô tì” bị đốc thúc bởi sự tự ti bị xã hội coi như mạt rệp, 
được kích thích bởi những tiếng xin xỏ tự nhiên của “thượng đế”, trong lúc vẫn mơ màng về thời Thiên đàng, sẽ lại thản nhiên sản xuất ra một thứ mà bạn sẽ ngán ngẩm lắc đầu khi trải nghiệm: “Dịch vụ kém” . 


Thiếu tá chú thích thêm đôi dòng cho những đứa không quen đọc Thiếu tá.

- Nội - Hà nội, Thiếu tá thích gọi vậy, cho gọn, cũng giống như Thiếu tá gọi gòn thì phải hiểu là Sài gòn.
- Thiên đàng: nội những năm 80-90
- Vĩ tuyến 17, ở đâu đấy giữa hình còn giun, thiếu tá biết đéo rõ đâu.
- Phân biệt giai cấp: Một trong những tội lớn của cá nhân thời Thiên đàng, nó thú vị và đặc thù tới mức Thiếu tá phải đưa vào ngoặc kép.
- Tháp giai tầng  xã hội: Sản phẩm đối chiếu của lý tưởng thời Thiên đàng.

Thiếu tá viết tham luộn này với văn phong bình dân cho những đứa thích trích dẫn, có khác văn phong của Thiếu tá và bè lũ thường dùng, nhưng không sao, coi như Thiếu tá đổi món. Đéo nhất thiết Thiếu tá sẽ thay đổi.

Giai Việt điếu khúc

Em Michiyo Ngà và..

Thằng phò nào đó đại diện cho giai Việt


Thiếu tá chính thức ủng hộ phong trào, xuất phát từ em Ngà hoặc em some one nào đó.

Hỡi chị em bướm việt, hãy xung phong lên chiến hào của mặt trận nữ quyền mà đổ mắm tôm thối vào lũ giai việt. 

Để rồi tối về, chị em sẽ lại thấy thằng giai việt của chị em đang chờ sẵn chị em với từ ngữ đao to búa lớn, với thuốc lá để thông cổ, trà sen để mát họng, rượu tăm cho sinh lý bay bổng và đùi vịt cho đạm chất xông xênh rồi sẽ đè ngửa chị em ra và mang của quý lưu truyền "mấy ngàn năm lịch sử" của nó ra mà nhét vào lòng chị em như cụ tằng tổ nó vẫn thường làm thế với một niềm tin bất di dịch là cứ đè ngửa chị em ra, nhét của quý lưu truyền "mấy ngàn năm lịch sử" vào là chị em lại ngoan ngoãn như cún con thèm vuốt ve, như sàng mè đã rang thèm chuốt vỏ, như bãi cỏ thèm tưới phân sau một bữa rượu thịt ê chề.

Tiên sư bố chúng nó, cái lũ đê tiện đầu óc thì tối thui như chưa được vỡ lòng sơ cấp, tính tình cố chấp như thằng đang sưng răng mà tính khí còn hăng hơn vừa bú máu vịt, tâm địa thì tối kịt như đêm ba mươi mà con ngươi thì trắng giã như tinh trùng ba tuần mới xuất, đạo đức thì cơ hội mí cả khom lưng còn thói thủ dâm tinh thần thì nhiều không còn chỗ nào để mà nói nữa.

Chị em còn chờ gì nữa, hãy cứ đi phang trai tây, trừ bọn man zi mọi zợ ra thì cứ thằng nào cao to đẹp giai, mũi thẳng tóc dài, chim to râu rậm là phang, rồi mang chuyện ấy ra mà chia sẻ rộng khắp cho bọn giai việt chứ đừng đau khổ vì vọng ngoại nhân, bần thần vì đường chồng con sắp sẵn, đừng bện chặt mình vào thói quen cũng đừng chen chân vào lũ tiết phụ, đừng lụ khụ vì được nhồi công dung cũng đừng lùng bùng vì lẽ tiết hạnh, đừng tách bạch giữa tình dục và tình yêu và nhất là đừng liêu xiêu khi nghe lời giai việt mà cứ miệt mài phang tây để sau này dõng rạc đường hoàng: "Gí lồn vào giai Việt." 

Thủ dâm


hình on the net
Lần đầu, Thiếu tá thủ dâm.

Thật xấu hổ, chuyện đó chỉ diễn ra khi Thiếu tá đã mãn 19. Chỉ vì bồ kích thích Thiếu tá quá, mà Thiếu tá thì chưa dám nhét vào. Cuộc sống bí bách vô cùng, vô cực.

Thiếu tá đi rượu, gọi điện cỏn, hổm, giời mưa, thiếu tá còn nhớ, thằng bạn chung phòng với Thiếu tá đâu mẹ, còn Thiếu tá với nỗi buồn mênh mang diệu vợi của trời mưa, của túng tiền của bất mãn với một khẩu súng đang sưng lên vì chịu đựng.

Thiếu tá, ngoan hiền từ nhỏ, chưa thấy ai thủ dâm, cũng chưa thủ dâm bâu giờ, thảng có lần nghịch chim thì chỉ là cho nó cửng lên thô, chưa tới mức xuất đạn.

Thế nhưng, hổm cỏn trách Thiếu tá vô tình, thiếu galant, yếu đuối, và cỏn đang buồn. Thiếu tá hồi đó hiểu đéo đâu,  là vì Thiếu tá chưa mần cỏn lần nào tới đỉnh. 

Nhưng lờ mờ Thiếu tá hiểu,  cỏn đang nứng tình, những lúc ôm ấp nhau cỏn cũng hay trách hờn Thiếu tá thế, vậy là một cách không điều khiển tay Thiếu tá đã ôm chọn khẩu súng từ lúc nào.

Thiếu tá chưa muốn mất trinh, ah, Thiếu tá chưa thủ dâm cũng vì lẽ đó. Thiếu tá còn cố gắng giành cái tân cho một cuộc mây mưa trên thuyền dưới bến như thằng thợ văn Kháng ma hay Linh viết đã nhồi vào đầu Thiếu tá từ khi Thiếu tá còn đang ỉa chảy.

Nhưng lần này, súng Thiếu tá to quá đỗi, hình ảnh con ngài xinh xắn của cỏn hiện về sao mà rõ nét, sao mà dữ dằn, làm Thiếu tá muốn đổ lỗi cho khẩu súng . Như Nero đổ lỗi cho người ngoại đạo, Bonapacteur đổ lỗi cho thời tiết, như Zidan đổ lỗi cho Mattezazi, Thiếu tá tức giận, nhớ nhung, cau có, thèm khát. và tay thiếu tá bắt đầu chuyển động, theo nhịp con tim ngày một giận giữ trong lồng ngực.

ôi - Thiếu tá day dứt quá, chẳng lẽ hồi ức về lần mất tân của Thiếu tá lại day dứt thế này?

Đụng xe



Thiếu tá, lâu lắm rồi mới quay lại đây, vẫn thấy vẫn thấy ....Thiếu tá sáng nhìn thấy hai thằng ranh mải nhìn mông con bé mặc jean bó, đâm bố vào đầu xe tải. Nhớ lại Thiếu tá cũng đã từng đụng xe.
Như này này.....


Buổi sáng, anh đau khổ vì không tìm lại được giấc mơ đẹp mà anh vừa bị lôi ra khỏi nó bởi tiếng gầm rú của xe máy ngoài đường. Anh thơ thẩn cố gắng tưởng tượng lại, chiêm bao lại, để hòng thấy được cảm giác vừa trải qua.

 Nhưng vô ích.

 Cử chỉ cũng thế. Cái cử chỉ diễn ra trong mắt anh sáng nay khi anh va nhẹ vào chiếc xe máy của một cô gái đi đường, nàng trạc 35 tuổi, ắt hẳn đã có chồng con, nhưng vẻ đẹp còn đằm thắm lắm. Anh rẽ ra từ một đường nhỏ, cú ngoặt tay lái hơi gấp làm anh chạm đầu xe của anh vào hông xe của nàng. Nàng hơi ngoái lại, vẻ bất ngờ. Anh chạy lên ngang nàng và, “xin lỗi!”. Tất cả với anh chỉ là bình thường, theo phép lịch sự của người di đường, va vào người nào anh cũng xin lỗi.

Nhưng lần này anh đã bất ngờ, nàng hơi mím môi và khẽ cúi đầu, có một tiếng “dạ” chực thốt ra từ miệng nàng, nhưng nếu được thốt ra, tiếng dạ ấy chắc sẽ phải gói bằng một nụ cười, một nụ cười e thẹn. Cử chí ấy hớp hồn anh, làm anh rung động và buổi sáng bỗng nắng òa lên, Con đường bỗng trở nên tươi mát. Lúc đó, sự thẹn thùng của nàng lây sang anh, khiến anh không dám ngừng lại, không dám quay đầu tìm nàng, cho tới khi anh đi chậm lại để hòng nhìn nàng thì đã không thấy nàng nữa.

E thẹn khi có người nói lời xin lỗi với mình. Trạng thái xa xỉ trong thế giới hiện tại mà người ta chỉ muốn nhìn mông và ngực mà sợ không dám nhìn vào mặt. Nhiều khuôn mặt lạnh lùng, quá nhiều. Nhiều khuôn mặt xã giao, nhiều quá. Thẹn thùng đã thành xa xỉ, thẹn thùng trước một lời xin lỗi còn quý hiếm hơn nhiều lần. Ngày nay, ngay  cả lúc lên giường lần đầu thì người ta cũng không thẹn thùng, mà là căng mình lên chống đỡ hoặc: cho lấy lệ.

Anh bắt đầu đi tìm kiếm những cử chỉ tương tự, sự e thẹn, sự nhún nhường, nụ cười, mím môi, khẽ cúi đầu. Nhưng anh không tìm thấy, hoặc chỉ thấy những phiên bản của nó ở đâu đó,  một bà già, trên phim ảnh, trên báo…Cho tới khi anh nhận ra …

Cử chỉ đó của nàng sáng nay là dành riêng cho anh mà thôi. Nàng chỉ làm thế khi anh va vào nàng, tính sở hữu làm cho anh thành độc nhất có cử chỉ của nàng. Đúng rồi, nụ cười ấy, cái mím môi ấy, tính nữ ấy là cho anh, cho chỉ mình anh. Nhưng anh lại bất chợt lo lắng, nàng có làm thế không với người khác khi va vào nàng. Liệu anh có thành người độc nhất chiêm ngưỡng cử chỉ của nàng? Liệu cử chỉ của nàng có phải là độc nhất? Hay đã bao nhiêu người có cử chỉ ấy của nàng, nó đã diễn ra từ khi anh chưa gặp nàng. Thậm chí, khi anh chưa ra đời và sẽ còn mãi, kể cả khi anh không còn nhớ nổi cử chỉ ấy nữa?
 .......